jump to navigation

ROCK 28.06.2007

Posted by linhnga in Thơ.
add a comment

Những giọng hát rạn vỡ không gian

những tiết tấu xới tung màn đêm

và vũ điệu lộn ngược thế giới

linh hồn cát

và tâm hồn đá

bông hồng thuỷ tinhh bên cơn khát biển triều…

 

Một giây thôi

đá trở

những ngôi sao những đám mây rụng xuống

những dòng sông đứng im

cánh cổng mục và con đường cất cánh

 

Cất cánh

thạch thảo và bóng tối

hoang oải mùa xuân chơ chỏng trăng rằm

 

Một giây thôi

đá thở

một giây thôi

thế giới đã được sắp đặt lại.

TUYẾT NGA

Advertisements

U-MINH CHÁY 28.06.2007

Posted by linhnga in Thơ.
add a comment

 Tro của tiếng chim

của lá

của hoa

rơi lả tả trong chiều cùng xác nắng

U-Minh cháy

U-Minh đang biến thành cổ tích

đại ngàn nghẹn ngào thành khói bay đi

Một bữa ăn của cơn đói

của cái nghèo

hay giấc mơ phú quý

hay khô khỏng những tâm hồn hoá đá

đã thiêu ngàn năm thành những tro tàn ?

Cổ thụ một ngày chết như trẻ thơ

bên lễ hội băng đăng

                       xa lộ thông tin

                                           ngân hàng sinh học…

nấm sẽ mọc nơi tâm hồn hoang trống

cổ tích thành hình trên đĩa VCD

Ôi U-Minh

U-Minh

U-Minh

rừng đang cháy mà hồn đã bạc.

TUYẾT NGA

THƠ TUYẾT NGA – ẢO GIÁC VẾT THƯƠNG CHÌM 28.06.2007

Posted by linhnga in Bài của bạn, Nghiên cứu - Phê bình.
1 comment so far

NGUYỄN TRỌNG TẠO

Tuyet Nga

Hình như có lần tôi đã nói về thơ: “Thơ gần với nước mắt hơn là tiếng cười, gần với khổ đau hơn là reo hát, gần với sẻ chia hơn là chiếm đoạt, gần với chiến thắng mình hơn là răn người…”. Hay nói như G. Lorca: “Thơ gần với máu hơn là mực”. Không hiểu sao khi đọc tập thơ Ảo giác của Tuyết Nga, tôi lại bỗng nhớ đến quan niệm ấy. Và một điều kỳ lạ nữa, tập thơ khiến tôi ám ảnh về Anna Akhmatova – một nữ thi sĩ Nga sinh trước Tuyết Nga đúng 70 năm (1889) – mà số phận được báo trước trong câu thơ đề tặng của Maria Tsvetaeva: “Đời chị là một cái rùng mình – Đến bao giờ thì hết được?”. Thơ Tuyết Nga thường buốt nhói những cái rùng mình của một tâm hồn đa cảm: từng trải mà ngây thơ, khát khao và tuyệt vọng, thông minh và dại khờ, khắt khe mà vị tha, trong trẻo mà cuộn xiết. Đấy là thơ của người biết hoá thân vào con chữ để hiện ra hình ảnh của chính mình, hay nói cách khác, người thi sĩ biết đứng lặng lẽ ở ngoài thơ để nhìn ngắm và ngẫm ngợi về bản thân mình hiện diện trong thơ. Phải chăng, thơ, đấy là cuộc đối thoại xuất thần của tâm tưởng:
(more…)

Hello world! 28.06.2007

Posted by linhnga in Bài của bạn, Chung, Nghiên cứu - Phê bình, Tạp văn, Thơ, Trả lời phong vấn, Tư liệu.
1 comment so far

Tuyết Nga chào bạn!